Mỗi khi nhắc đến việc lớp và việc trường hoặc những tấm gương tốt, tôi lạị nghĩ ngay đến bạn Trang Lê Cẩm Phương lớp tôi – lớp 6/2, trường THCS Nguyễn Du.
Bạn Phương là một người bạn thân của tôi từ tiểu học. Bạn luôn thật thà và nhiệt tình trong mọi công việc. Bây giờ, tôi sẽ kể các bạn nghe về bạn ấy nhé!
Chuyện là: Sáng thứ sáu tuần trước là ngày trực của bạn Phương, bạn ấy có tính siêng năng nên lần nào trực lớp, bạn cũng quét thật kĩ, lau thật sạch, kê bàn ghế thật ngay ngắn. Do đó bạn thường là người đi học sớm nhất vào những ngày trực nhật của bạn. Hôm đó, khi bạn ấy đến trường thì trong trường có rất ít bạn đi học. Khi vừa bước vào cổng trường thì bạn trông thấy một xấp tiền của ai đánh rơi. Bạn nhặt lên đếm. Hơn tám trăm nghìn đồng! Số tiền quá lớn khiến bạn ấy bối rối vô cùng. Bạn ấy nhìn trước, ngó sau vài lượt. Không có ai! Bạn lẳng lặng cất số tiền ấy vào cặp. Trên đường về nhà, bạn cứ cúi đầu miên man suy nghĩ, lầm lũi bước đi. Trong đầu của bạn ấy là hàng loạt câu hỏi:”Tiền này của ai đánh rơi thế nhỉ ?”,”Sao hồi nãy mình không đưa nó cho chú bảo vệ?”,”Bây giờ, mình phải xử lí nó như thế nào đây ?”,”Mình đem về đưa mẹ có được không nhỉ?”, ……
Đến bữa cơm chiều ,ngồi trước mâm cơm mà bạn chẳng thấy ngon lành gì. Mấy câu hỏi ấy cứ quẩn quanh trong đầu khiến bạn ấy cứ trầm ngâm, chẳng giống cái vẻ hoạt bát, tinh nghịch hằng ngày. Rồi khi ngồi vào bàn học , bạn còn rối trí thêm. Học mãi chả thuộc, làm toán thì sai lên sai xuống, bạn bỏ cả vở ra ghế ngồi đăm chiêu với suy nghĩ của mình:“Mình cất số tiền này để dành mua đồ chơi và quà bánh, bao bạn bè trong lớp,có được không ? Nhưng rồi bạn lại nghĩ, bây giờ người đánh rơi tiền ấy đang thế nào, nhỡ khi số tiền đó là tiền chữa bệnh của một người nghèo khó, hay số tiền đó là số tiền ăn trong nhiều ngày của một gia đình khó khăn thì sao? Nghĩ đến đó lập tức bạn bật dậy tìm mẹ kể chuyện cho mẹ nghe.
Mẹ ôm Phương vào lòng, giọng nói ngọt ngào,trìu mến:
-Con là một người rất thật thà! Bố mẹ rất tự hào về con.
Lòng thanh thản, trở lại bàn học, Phương học bài và làm bài chỉ một loáng đã xong. Đêm đó,niềm vui đưa Phương vào một giấc ngủ thật ngon.
Sáng hôm sau, Phương đem toàn bộ số tiền nhặt được cho cô Tổng phụ trách.
Sau lần đó Phương đã trở thành ngôi sao của lớp. Bọn tôi đều nhìn bạn ấy với ánh mắt ngưỡng mộ, mến phục. Mãi đến bây giờ, mỗi khi nhắc đến tên bạn, tôi vẫn rất tự hào về bạn.
Người viết : Trần Thảo Linh – Liên đội THCS Nguyễn Du